Bài viết

15 Th4 2020

Phân tích Giá trị tài chính của công ty

Loại hình kinh doanh tồi tệ nhất là đòi hỏi vốn đáng kể để tăng trưởng và sau đó thu lại được ít hoặc không thu lại được tiền.

Warren Buffett – Nhà đầu tư huyền thoại.

Bạn có cho rằng lợi nhuận và doanh thu là thành phần quan trọng nhất của giá trị tài chính?

Bạn có biết Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư (ROIC – Return on Invested Capital) và Dòng tiền tự do (FCF – Free Cash Flow). 

Đầu tư vào công ty 1 hay công ty 2

Tưởng tượng bạn là một nhà đầu tư và bạn có một sự lựa chọn giữa 2 công ty, đầu tư 100.000 đô la để sở hữu 1% bất kỳ công ty nào bạn chọn.

Hai công ty đang tăng trưởng lợi nhuận với tốc độ tăng trưởng như nhau.

Nhưng trong 5 năm qua, công ty 1 đã tạo ra  20 triệu đô la lợi nhuận, trong khi công ty 2 đã tạo ra 15 triệu đô la lợi nhuận.

Tăng trưởng lợi nhuận của họ được thể hiện trong biểu đồ sau. Bạn nên đầu tư vào công ty nào?

Vâng, đây là một câu hỏi mẹo.

Mặc dù lợi nhuận (tức là thu nhập ròng) rất quan trọng đối với doanh nghiệp, lượng tiền mặt (tức là Dòng tiền tự do) mà doanh nghiệp tạo ra thường là nền tảng của định giá tài chính kinh doanh.

Hãy để trở lại công ty 1 và công ty 2.

Trong khi công ty 1 tạo ra “lợi nhuận lớn”; nó mất vốn đầu tư đáng kể để tạo ra lợi nhuận.

Vốn đầu tư là số tiền đã đầu tư vào một doanh nghiệp để mua hàng tồn kho, thiết bị, tài sản, thuê mướn và bù vào chênh lệch các khoản phải thu (nghĩa là số tiền khách hàng nợ doanh nghiệp) so với khoản phải trả (nghĩa là, số tiền doanh nghiệp nợ nhà cung cấp).

Bạn có thể nghĩ về công ty 1 như một nhà bán lẻ truyền thống, đòi hỏi rất nhiều hàng tồn kho, tòa nhà và thiết bị cho các cửa hàng của họ.

Và, khi nhà bán lẻ phát triển, nó cần nhiều vốn đầu tư hơn để mở cửa hàng mới.

Hãy xem bên dưới.

Trong ví dụ trên, trong 5 năm, công ty 1 cần 15 triệu đô la (3 triệu đô la một năm trong 5 năm) vốn đầu tư để tạo ra lợi nhuận 20 triệu đô la.

Cuối cùng, công ty 1 đã tạo ra 5 triệu đô la tiền mặt tự do trong 5 năm qua. 

Bây giờ, nhìn lại công ty 2, nó chỉ cần 3 triệu đô la vốn đầu tư để tạo ra 15 triệu đô la lợi nhuận và 12 triệu đô la tiền mặt tự do. 

Bạn có thể nghĩ tới công ty 2 là một công ty phần mềm trực tuyến thành công.

Phải mất một số tiền để kinh doanh phát triển, nhưng một khi bắt đầu, nó không cần nhiều vốn đầu tư để thúc đẩy tăng trưởng.

Các công ty phần mềm online không đòi hỏi nhiều về hàng tồn kho, tài sản hoặc thiết bị, do đó chúng thường được gọi là “vốn hiệu quả”, trong đó phần lớn lợi nhuận được tạo ra để tạo tiền mặt và không phải tái đầu tư để phát triển kinh doanh.

Vì vậy, nếu được lựa chọn nhận 1% công ty 1 hoặc công ty 2 khi đầu tư 100.000 đô la, công ty 2 là lựa chọn.

Công ty 1 tạo ra nhiều lợi nhuận hơn, công ty 2 tạo ra nhiều tiền mặt hơn, được đầu tư. Và, trong kinh doanh, tiền mặt là vua.

FCF & ROIC – Phương trình

Mặc dù lợi nhuận, tỷ suất lợi nhuận gộp, tỷ suất lợi nhuận hoạt động và doanh thu đều quan trọng, nhưng chúng vẫn chỉ là những phần cho điểm số cuối cùng, đó là dòng tiền tự do và Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư.

Dòng tiền tự do có thể được tính từ báo cáo thu nhập và bảng cân đối kế toán. Dưới đây là phương trình.

Dòng tiền tự do (FCF) = Thu nhập trước lãi vay & thuế  x (1 – Thuế) + Khấu hao – Thay đổi vốn lưu động (Tăng trưởng tài sản – Tăng trưởng nợ phải trả) – Chi phí vốn (Tài sản, Nhà máy và Thiết bị)

Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư hường được biểu thị bằng tỷ lệ phần trăm hoặc tỷ lệ và được tính:

Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư (ROIC) = [Thu nhập trước lãi vay & thuế  x (1 – Thuế)] ÷ (Tổng tài sản – Tiền mặt – Tổng nợ phải trả)

Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư (ROIC) trên 15% thường rất mạnh do công ty đang tạo ra lợi nhuận 15% hoặc cao hơn cho số tiền đầu tư vào doanh nghiệp.

Quay lại lựa chọn đầu tư với công ty 1 và 2, sử dụng toán học, cả hai đều tạo ra ROIC mạnh, trong đó công ty 2 thực sự rất mạnh.

Tại sao Dòng tiền tự do và Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư quan trọng?

Đầu ra tài chính của chiến lược mạnh là sự cải tiến FCF và ROIC, với mấu chốt trong quyết định chiến lược là khoản đầu tư nào về vốn, thời gian và tài nguyên sẽ tạo ra lợi nhuận ngắn hạn và dài hạn lớn nhất.

Thành công của một tổ chức có thể được rút ngắn lại thành một loạt các quyết định đầu tư và sự tích lũy các quyết định về Dòng tiền tự do và Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư của tổ chức.

Mặc dù mọi người thường hiểu khái niệm doanh thu và lợi nhuận, nhưng thường hiểu nhầm về FCF và ROIC, điều này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến chất lượng ra quyết định.

Các nhà lãnh đạo chiến lược cần sử dụng các khái niệm về Dòng tiền tự do và Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư làm nguyên tắc hướng dẫn trong việc đóng khung một tình huống và ra quyết định.

Làm thế nào tăng trưởng Dòng tiền tự do và Hệ số thu nhập trên tổng vốn đầu tư?

Về cơ bản, có ba cách để tăng FCF và ROIC.

  1. Tạo và thực hiện các chiến lược khác biệt và phù hợp
  2. Tối ưu hóa và chủ động quản lý vốn lưu động
  3. Tối ưu hóa đầu tư vào tài sản, nhà máy và thiết bị

1. Tạo và thực hiện các chiến lược khác biệt và phù hợp

Nghe có vẻ rõ ràng, nhưng quá nhiều công ty được điều hành bởi bộ phận tài chính, tập trung quá nhiều nỗ lực vào ngân sách, ngăn chặn chi phí và vắt kiệt mọi hiệu quả cuối cùng ra khỏi doanh nghiệp.

Thông thường, không đủ thời gian dành cho chiến lược tăng trưởng.

Nếu bạn muốn tăng FCF và ROIC, hãy phát triển công ty.

Nếu bạn muốn phát triển công ty, tìm ra khách hàng mục tiêu của mình, điều gì là quan trọng đối với họ, làm thế nào bạn có thể mang lại nhiều giá trị cho họ hơn đối thủ, làm thế nào bạn có thể tạo và duy trì sự khác biệt cạnh tranh, và sau đó tìm ra năng lực cốt lõi, ngân sách, các sáng kiến…

Hầu hết các nhóm lãnh đạo đều hiểu sai phương trình chiến lược và tập trung vào các đầu ra và mục tiêu tài chính, cái mà đơn giản là đầu ra của nhiều khách hàng trung thành hơn và nhiều khách hàng mới hơn, đó là chức năng thúc đẩy đề xuất giá trị khách hàng vượt trội so với đối thủ.

2. Quản lý vốn lưu động

Nếu bạn đã từng làm trong một tổ chức mà hầu như không có bảng lương, bạn sẽ biết việc quản lý vốn lưu động có nghĩa là gì.

Vốn lưu động ròng = Tài sản hiện tại – Nợ ngắn hạn

Tài sản hiện tại là tài sản dự kiến sẽ chuyển thành tiền mặt trong vòng 12 tháng; ba cái chính là tiền mặt, tài khoản phải thu và hàng tồn kho.

Nợ ngắn hạn là các nghĩa vụ cần được thanh toán trong vòng 12 tháng, các khoản nợ chính thường là các khoản phải trả (tiền nợ nhà cung cấp), trả lãi cho các khoản vay và nợ gốc trong vòng 12 tháng.

Để quản lý tốt vốn lưu động, môt số thực tiễn tốt nhất là:

Kiểm tra chu kỳ chuyển đổi tiền mặt của bạn

Lập bản đồ và kiểm toán quá trình thanh toán và thu tiền mặt có thể được mở rộng và tiết lộ cơ hội để cải thiện chu kỳ chuyển đổi tiền mặt.

Khi bạn vạch ra từng bước từ nhận hóa đơn hoặc PO đến thanh toán thực tế, bạn có thể xác định các lỗ hổng và tắc nghẽn trong chuyển đổi tiền mặt.

Lập sơ đồ quy trình đặt hàng và các khoản phải trả tiếp theo, quy trình nhập đơn hàng, quy trình kiểm soát hàng tồn kho, quy trình lập kế hoạch, quy trình thực hiện đơn hàng, quy trình vận chuyển hoặc phân phối, quy trình thanh toán và các khoản phải thu tiếp theo và quy trình chuyển tiền.

Phương pháp chu kỳ chuyển đổi tiền mặt giúp xác định các phân khúc dài hơn và tấn công chúng.

Ví dụ, liệu bạn đã từng trải qua?

lấy thông tin cho bộ phận kế toán để bắt đầu một hóa đơn là gần 10 ngày làm việc, chuẩn bị hóa đơn thanh toán mất thêm 10 ngày, gửi hóa đơn qua mail mất 5 ngày làm việc, thêm 5 ngày mail gửi lại, 5 ngày khác xử lý sec và gửi tiền vào ngân hàng.

Mất 35 ngày nợ tiền mặt từ một công ty chỉ bị mắc kẹt trong một quy trình kém. Tiền mặt là vua.

 Kéo dãn nợ phải trả

Các khoản phải trả có thể được xem như một khoản vay ngắn hạn từ các nhà cung cấp, vì họ thường cung cấp sản phẩm hoặc dịch vụ với lời hứa sẽ được thanh toán trong 30, 60 hoặc thậm chí 90 ngày kể từ khi giao sản phẩm hoặc dịch vụ.

Các khoản thanh toán tích lũy mà một tổ chức nợ các nhà cung cấp là khoản phải trả của họ.

Làm việc với nhiều công ty, kéo dãn khoản phải trả có thể gây đau đớn và rủi ro vì nó có thể làm hỏng mối quan hệ của bạn với các nhà cung cấp.

Mặc dù kéo dãn khoản phải trả có thể được sử dụng như một cách ngắn hạn để tiết kiệm tiền mặt, nhưng hãy đảm bảo rằng bạn không kéo dãn quá nhiều khiến họ giảm mức độ dịch vụ, ưu tiên bạn như một khách hàng hay dừng kinh doanh với bạn.

Nếu bạn muốn có một chiến lược thanh toán dài hạn hơn, hãy thương lượng lại với các nhà cung cấp chính về các điều khoản thanh toán.

Cứ sau 15 hoặc 30 ngày gia hạn trong điều khoản thanh toán, có thể thêm vào các cải tiến quan trọng với FCF và ROIC.

Một trong những khía cạnh quan trọng nhất kéo dãn khoản phải trả là truyền thông thường xuyên giữa các nhóm tài chính và kế toán, các chức năng/ bộ phận khác có thể bị ảnh hưởng và các nhà cung cấp.

Một số tình huống thực sự lộn xộn và gây gián đoạn kinh doanh thực tế, bởi vì đội ngũ tài chính và kế toán đã không truyền thông với các bộ phận/ chức năng mà họ đang nợ với một số nhà cung cấp và  các nhà cung cấp đó đã làm gián đoạn dịch vụ của họ.

Cuối cùng, điều quan trọng cho một mối quan hệ là trả tiền theo các điều khoản đã thỏa thuận và khi các tổ chức hơi quá tham lam cố gắng kéo dài với các nhà cung cấp, thường kết thúc là thiệt hại cho tổ chức.

Giảm chi phí

Khoản phải trả là một chức năng trong cấu trúc chi phí của một công ty.

Nếu bạn muốn tăng FCF và ROIC, hãy giảm cơ cấu chi phí.

Đầu tiên, tấn công chi phí sản phẩm và đối tác.

Với chi phí sản phẩm tập trung vào chi phí kỹ thuật, quy trình sản xuất, hậu cần, đóng gói, v.v …

Với chi phí đối tác, hãy bắt đầu cố gắng loại bỏ các đối tác có giá trị thấp và chi phí cao, sau đó tập trung vào quản lý nhu cầu, bằng cách giảm nhu cầu ban đầu cho các dịch vụ và sản phẩm của đối tác.

Khi các bước đó được thực hiện, khi hợp đồng hết hạn, trước tiên hãy thực hiện quy trình RFP và/ hoặc đấu thầu thích hợp với các sản phẩm và dịch vụ định hướng hàng hóa, sau đó với các đối tác chiến lược hơn.

Bước cuối cùng trong một dự án giảm chi phí là tập trung vào chi phí nhân sự, tập trung vào những vai trò có thể có giá trị thấp hơn và/ hoặc có khả năng hợp nhất.

Tăng tốc các khoản phải thu

Mặt khác với kéo dãn khoản phải trả là tăng tốc các khoản phải thu và giảm khoảng thời gian giữa khi khách hàng nhận sản phẩm và dịch vụ của một tổ chức và thực sự trả tiền cho các sản phẩm và dịch vụ đó.

Nếu bạn là một doanh nghiệp hướng tới người tiêu dùng, bạn không phải lo lắng về các khoản phải thu vì hầu hết các khoản thanh toán được thực hiện bằng thẻ tín dụng hoặc tiền mặt.

Nhưng, nếu khách hàng của bạn là doanh nghiệp, thì các khoản phải thu, có thể là một phần quan trọng trong việc quản lý tiền mặt.

Dù theo cách nào thì đặt kỳ vọng vào các điều khoản thanh toán trả trước với khách hàng à suy nghĩ về các ưu đãi khi thanh toán đúng hạn hoặc sớm và hậu quả cho các tình huống thanh toán trễ và các khoản thu tiềm năng, rất quan trọng.

Ưu đãi thanh toán sớm có thể dưới dạng giảm giá bổ sung, ưu tiên lô hàng, hàng tồn kho theo yêu cầu cao và mức độ dịch vụ tăng lên.

Ở hầu hết các công ty, điều quan trọng là khiến ai đó chịu trách nhiệm quản lý các tài khoản phải thu, đòi hỏi phải liên tục liên lạc với khách hàng, báo cáo về mức độ chậm trễ và độ lớn của khách hàng, trì hoãn dịch vụ hoặc giao sản phẩm cho khách hàng bị truy thu và có khả năng bàn giao khách hàng quá hạn cho cơ quan thu nợ.

Vòng quay hàng tồn kho

Trong một tổ chức thường mang nhiều hàng tồn kho, như nhà sản xuất, công ty hàng tiêu dùng hoặc nhà bán lẻ, cố gắng tăng hiệu quả hàng tồn kho hoặc vòng quay hàng tồn kho (giá vốn hàng bán/ hàng tồn kho trung bình) là rất quan trọng, vì hàng tồn kho thường đại diện cho một phần chính của vốn gắn trong một doanh nghiệp.

Tạo vòng quay hàng tồn kho tốt hơn thực sự là một chức năng trong việc cải thiện kế hoạch cầu và quản lý cung ứng của một doanh nghiệp.

Lập kế hoạch nhu cầu là dự báo nhu cầu của sản phẩm và dịch vụ, trong khi quản lý cung ứng liên quan đến việc đáp ứng nhu cầu cho một sản phẩm hoặc dịch vụ.

Có nhiều cấp độ tinh vi trong lập kế hoạch nhu cầu, nhưng thường các phương pháp tốt nhất sử dụng kết hợp dữ liệu lịch sử, phân tích dự đoán, dự báo bán hàng và xu hướng bán hàng và đầu vào của khách hàng.

Trong khi các thực tiễn tốt nhất trong quản lý cung ứng thường đòi hỏi phải sử dụng các phương pháp tinh gọn hoặc 6 sigma, bao gồm cố gắng giảm thiểu lượng hàng tồn kho cần thiết để đáp ứng nhu cầu. 

3. Tối ưu hóa đầu tư vào chi phí vốn

Một trong những yếu tố chính khác của ROIC và FCF là chi phí vốn, bao gồm mua hoặc thuê liên quan đến tài sản, nhà máy và thiết bị (PP & E).

Thông thường, đây là những tài sản cố định, là những tài sản không thanh khoản hoặc không dễ dàng chuyển thành tiền mặt. Với chi tiêu vốn, các thực tiễn tốt nhất bao gồm:

Cải thiện việc sử dụng vốn

Một trong những cách dễ nhất để tăng giá trị của một công ty là sử dụng tốt hơn thiết bị và vốn.

Nếu một nhà máy chạy một ca, có cách nào để có được hai ca, ba ca không?

Có dòng sản phẩm mới, các cách mới để thúc đẩy nhu cầu sản phẩm hiện tại không? 

Cải thiện vòng đời vốn

Một cách quan trọng khác để thúc đẩy ROIC là kéo dài tuổi thọ vốn. Thay vì một thiết bị mới, có thể sửa đổi hay bảo trì tốt hơn, …?

Tiến hành phân tích lợi ích chi phí

Chi phí vốn có nghĩa là để cải thiện doanh nghiệp bằng cách cải thiện doanh thu và/ hoặc chi phí.

Trước khi chi tiêu nguồn vốn quý giá của một doanh nghiệp, đảm bảo bạn thực sự hiểu lợi ích tài chính của tài sản, nhà máy hoặc thiết bị, so với tổng chi phí sở hữu và tuổi thọ dự kiến của tài sản, nhà máy hoặc thiết bị.

Tín dụng hoặc vay nợ

Bạn có ba cách để trả chi phí vốn.

Nếu có cả một tấn dòng tiền tự do, bạn có thể trả tiền cho chi tiêu vốn.

Cách thứ 2 là khiến các nhà đầu tư đầu tư tiền vào doanh nghiệp, có thể tổn thất quyền sở hữu doanh nghiệp ngày càng nhiều.

Hoặc bạn có thể sử dụng tín dụng hoặc khoản vay với ngân hàng và trả lãi cho các khoản tiền được sử dụng để mua tài sản, nhà máy hoặc thiết bị.

Hy vọng, tài chính, bảng cân đối và kinh doanh của bạn đủ hấp dẫn cho một tổ chức tín dụng và khoản vay, vì khoản lợi thu được sẽ phải lớn hơn số tiền lãi vay bạn phải trả.

Chia sẻ cho Đồng nghiệp, nếu bạn thấy hữu ích!

hướng dẫn okr cho ceo
shares